Đồng Hồ 10 @2
Latest topics
» Naruto Naruto Naruto
Kỷ niệm là gì??...? EmptyWed Dec 30, 2009 8:21 pm by Khách viếng thăm

» Cập nhật cuối tuần :D
Kỷ niệm là gì??...? EmptySat Dec 26, 2009 1:27 pm by nhockimnguu_15

» chap 3 "ichigo 100%"
Kỷ niệm là gì??...? EmptyWed Dec 16, 2009 9:56 pm by hoangtubin

» Huong Dan cach doc Truyen(truyen minh post len ay nha)
Kỷ niệm là gì??...? EmptyWed Dec 16, 2009 9:30 pm by hoangtubin

» Chap 1 "Ichigo 100%"- Cuc hay- The Loai: Tinh cam, school, ecchi!!!
Kỷ niệm là gì??...? EmptyWed Dec 16, 2009 3:31 pm by hoangtubin

» truyen Lilim Kiss
Kỷ niệm là gì??...? EmptySun Dec 13, 2009 11:44 am by hoangtubin

» HA ha cười ko chịu dc
Kỷ niệm là gì??...? EmptySat Nov 21, 2009 5:46 pm by polaris_star_2412

» AS LONG AS YOU LOVE ME(nhép) :))
Kỷ niệm là gì??...? EmptySat Nov 21, 2009 5:33 pm by polaris_star_2412

» MÙA KIỂM TRA
Kỷ niệm là gì??...? EmptySat Nov 14, 2009 1:06 pm by polaris_star_2412

Calendar 10 @2
.
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

[ View the whole list ]


Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 13 người, vào ngày Sat Sep 26, 2009 7:56 pm
Bể Cá 10 @2
blogTrangHa
BẢNG THỐNG KÊ SỐ KHÁCH


Bingo Counters
HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN VỚI ADMIN (polaris_star_2412)


Khi thấy cái biểu tượng trên sáng!! Ai cần hỏi j` trực tiếp thì cứ ấn vô đây hỏi! tk mọi người đã ghé thăm forum 10 A2!!

Kỷ niệm là gì??...?

Go down

Kỷ niệm là gì??...? Empty Kỷ niệm là gì??...?

Bài gửi by nobita on Sun Sep 27, 2009 9:22 am

Kỷ niệm là gì? Kỷ niệm có phải là những buổi chiều không tên chẳng có viêc gì để làm một mình đạp xe đi lang thang trên những con đường buồn thoảng lá vàng bay, gió bâng khuâng và nắng nhạt nhòa.

Hay kỷ niệm là vạt áo người xưa vấn vương mãi trong lòng ta vẫn vẹn nguyên màu lụa trắng. Là ánh mắt em ướt vào tim ta một nỗi buồn xưa cũ.

Kỷ niệm xưa nay đã về nơi đâu để ta mãi đi tìm trong màu buồn ký ức. Sao bỗng thấy nhớ ngày xưa và người xưa đến thế. Nỗi nhớ cứ ào ạt dâng lên trong tim. Ước được một lần đi đến ngày xưa được thả gót chân trần lang thang trên khắp các con đường nơi miền ký ức, được nghe tim mình nức nở, được gục đầu lên kỷ niệm mà thiếp đi, được kỷ niệm vỗ về ru ta vào trong giấc mơ xưa cũ ngọt ngào.

Hôm nay là một ngày thật buồn. Mọi thứ đến với tôi cứ như là một sự sắp đặt, một trò đùa của số phận với tôi. Chiều mưa! mưa từ đâu chẳng biết, mưa rơi thật nhiều, thật nhiều.

Khung trời xao xác mưa bay, con đường ngập nước. Phố cũ của tôi ngập nước, buồn bã, lạnh ướt trong mưa. Mưa rơi rơi từng giọt thật buồn. Tôi rất yêu những giọt mưa bởi mưa là ký ức, ngắm nhìn những giọt mưa bay trên phố tôi sẽ thấy mình được sống với những ngày xưa yêu dấu.

Khi tôi còn đang thực sự có em bên đời. Một chiều mưa buồn, tôi lang thang đi về nơi quán vắng, tôi thích đến cái quán nhỏ này vào những buổi chiều mưa, ngồi bên ly cà phê và suy nghĩ về con người thân phận và tình yêu, để được thả hồn mình theo những nốt nhạc buồn rơi rơi trong không gian và tan loãng cùng tiếng mưa đang rơi bên ngoài hiên vắng.

Quán nằm khuất trong một con ngõ nhỏ nơi con đường cũng nhỏ, quán thường vắng khách bởi nó trông thật cũ kỹ, người chủ quán chỉ mở nhạc không lời và nhạc cổ điển rất nhẹ, thoảng qua như cơn gió bên tai.

Ở đây tôi thấy lòng mình tìm được sự bình an và quên đi được những ưu tư nơi cuộc sống phiền muộn. từng giọt cà phê lặng lẽ rơi rơi trong chiếc tách nhỏ, từng giọt nâu buồn, thật buồn. Bỗng thấy nhớ em da diết. Nhớ đôi mắt nâu năm nào nay đã đi về một nơi rất xa xôi. Đôi mắt em màu nâu, để tôi mãi gọi tên em là mắt nâu của tôi.T

iếng nhạc thật buồn, tiếng dương cầm về con thiên nga giãy chết, con thiên nga mỏng manh, con thiên nga tinh khiết, con thiên nga tội tình.

Quán chiều mưa thật vắng, chỉ có tôi và cô gái chủ quán hơn tôi 2 tuổi, nhưng luôn gọi tôi bằng anh. Cô gái là người mê nhạc cổ điển và biết chơi guitar. Bất giác tôi ngước nhìn cô gái, tóc thề, áo phông, quần bò hơi bạc, trông lúc nào cũng có vẻ bụi bặm nhưng kỳ thực cô gái là một người rất lãng mạn.

Em hỏi tôi có muốn nghe em hát không? Tôi lặng lẽ gật đầu. Tiếng guitar khẽ rung lên trong không gian, bập bùng, da diết. Cô gái có giọng hát thật buồn, lời hát như những tiếng lòng chở những nỗi niềm, những tâm sự buồn, thở than.

"Chiếc nhẫn được tết từ sợi cỏ non ngắt ở bên hồ, anh lồng vào tay em, hương cỏ thơm và xanh mát. Nhưng rồi anh đã ra đi, mang theo cả thời sinh viên, mang theo mối tình đầu của em. Anh nhớ không, anh nhớ không? chiếc nhẫn cỏ ngày xưa. Rồi một ngày em phải lên xe hoa ngón tay lồng vào nhẫn cưới. Em quay đầu nhìn lại.Trong trang sách học trò, chiếc nhẫn cỏ dần phai".

Bài hát như một mũi dao cứa vào tim tôi, tứa máu. Tôi không khóc, nhưng một giọt nước lặng lẽ rơi lên môi, mặn chát. Ngoài trời mưa vẫn rơi, những giọt mưa trắng muốt và lạnh giá đang rơi trong tim tôi hình như tôi đang khóc.

Trở về nhà lúc trời đang mưa, sũng nước và mệt nhoài. Tôi nằm lăn ra giường và thiếp đi lúc nào không biết. Đêm lại về trên từng con phố, tôi khẽ run lên, hình như tôi đã thiếp đi rất lâu.

Đâu đó vọng lại một câu hát, hình như từ phía căn nhà bên kia con phố vắng.Vẫn ngôi nhà cổ đó, tôi lắng nghe, không phải. Bài hát dường như vọng lại từ nơi miền ký ức của tôi. "Nơi em về trời xanh không em?Nơi em về ngày vui không em?".

Không biết bây giờ em đã ngủ chưa?Có lẽ giờ này nơi ấy thành phố và em đã chìm sâu trong giấc ngủ êm đềm sau những nhịp sống ồn ào và vội vã của đời thường rồi phải không em?

Đã khuya quá rồi còn đâu,đêm thì dài lắm.Đêm ở đây cuộc sống thật tĩnh lặng không như Hà Nội, Hà Nội sôi động lắm nên lòng người rất bình yên, cuộc sống cũng hối hả lắm có lẽ em không nhớ tôi đâu. Có tiếng còi tàu từ ngoài xa vọng lại, rất xa mà như rất gần ánh đèn loang loáng trên sông rọi vào ô cửa kính.

Quê tôi đấy, miền biển con sông tuổi thơ tôi đấy. Quê tôi ai cũng có một con sông lặng lẽ chảy sau nhà. Những ngày đi xa tôi rất nhớ dòng sông ấy, nhớ tiếng còi tàu từng đêm vọng về thổn thức. Tôi vốn sinh ra và lớn lên ở một miền quê rất yên bình, nơi có những con sông nhỏ và những bến thuyền.

Những ngày ở Hà Nội tôi rất nhớ quê mình, chỉ có em hiểu điều đó và cung chính em đã xoa dịu trong tôi những muộn phiền và khiến lòng tôi được bình yên. "Ngày mai em lên xe hoa?", "Với ai?" "Anh đến nhé, có thể chúng ta không còn gặp nhau nữa đâu" "Tại sao?" "Vì em...".

Hà Nội một ngày mưa buồn, mưa như hiểu lòng người, mưa xối xả, mưa như trút nước. Mưa khóc cùng tôi. Chiếc xe hoa màu trắng, áo em cũng màu trắng, những giọt mưa cũng trắng muốt. Chỉ có đôi mắt nâu của tôi phảng phất một nét buồn khi xe đi qua, em mỉm cười. Tôi không nhận ra, mưa bay điệp trùng, lòng tôi se lạnh, mọi thứ cứ nhòa dần trong đôi mắt tôi. Tôi tự nhủ lòng dù sao em cũng hạnh phúc và tôi tin là em hạnh phúc.

Đêm của một ngày không mưa. Mọi thứ có vẻ thật bình yên.Tôi đứng nhìn về phía ngôi nhà sáng ánh đèn vàng,không buồn không vui. Tôi đã đứng ở đó rất lâu như thể đang chờ đợi em như những lần tôi đã đợi. Gió khẽ mơn man thì thầm bên tai, gió khua nhẹ những tàn lá rơi trên mặt con đường những ngày mưa như tiếng chân em đang đến rất nhẹ rất nhẹ em sẽ bịt mắt tôi từ phía sau và hỏi " Ai nào?".

Máy điện thoại trong túi quần tôi khẽ rung lên, ai đó nhắn tin, tôi đọc từng dòng tin trên máy, "Đừng đến tìm em nữa, quên tất cả đi. Em là giấc mơ thôi. Em đã hạnh phúc khi yêu anh và bây giờ em vẫn đang cảm thấy mình hạnh phúc".

Lê gót chân trên mặt đường, mỏi mệt, rã rời tôi bước đi. Ngày trở về lòng nặng trĩu một nỗi buồn.Hà Nội với tôi là những chuỗi ngày buồn.

Tôi đã cất, nén chặt những kỷ niệm xuống tận cùng đáy chiếc balo khoác lên vai trĩu lặng bước đi. Tôi sẽ trở về nơi tôi đã ra đi, trở về mái nhà xưa, với con sông của tôi,với những tiếng còi tàu vang vọng trong đêm.

Với tất cả những gì đã theo tôi từ những ngày thơ bé, đã cùng lớn lên và nuôi dưỡng tâm hồn tôi. Những thứ mà tôi đã mãi coi như là một phần cuộc sống và lẽ sống của đời mình. Tôi đã xa nó quá lâu rồi, sao giờ thấy nhớ quá. Tôi bước xuống từng bậc cầu thang, vừa đi vừa đếm, lần nào đi qua tôi cũng đến từng bậc và nhớ rất rõ số bậc ở khu tập thể này nhưng tôi biết đây là lần cuối cùng tôi đếm cái bấc cầu thang quen thuộc đến cũ kỹ này. Tôi dừng lại ở tầng 3, trong ngôi nhà có tiếng nhạc. Hình như bài hát của Phú Quang "Ngày em không yêu anh, em tràn ngập niềm vui rời xa ngôi nhà cũ. Chiếc áo sờn vai em đã thay bằng màu áo khác. Ngày đó anh bắt đầu những bước chân của ngày quên em".

Cánh cửa hé mở, một người con gái ngó ra nhìn, cánh cửa khép lại, vội vàng. Tôi lặng lẽ bước đi. bắt đầu những bước chân của ngày quên em.

Một chiều em bước sang ngang

Bỏ tôi đứng lặng nghe hàng lệ rơi

Cô đơn là bước tôi về

Dở dang cũng bởi lời thề mau phai.

Phố đầy người dưng hờ hững bước chân qua.

Em mỏng manh mùa Thu hiền quá

Thôi về đi em, mặc tôi với con đường xa.

Em thánh thiện làm chi?

Tôi chỉ là giấc mơ buồn ngày qua

Đêm, đêm tiễn đưa người yêu đi lấy chồng, mưa ôi gió mưa buồn như cơn bão lòng.
nobita
nobita
rồng bạc
rồng bạc

Giới tính : Nam Tổng số bài gửi : 364
Điểm : 350037
Cảm ơn : -1
Join date : 26/09/2009
Tuổi : 24
Đến từ : nam ly

Xem lý lịch thành viên http://bancongdonghoi.forum.st

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết